Nhà văn Thương Hà: Phải tạo ra những trang sách yêu thương
27/07/2022 - 15:09
Trong hơn một năm qua, Thương Hà (sinh 1981, hiện sống và làm việc tại Hà Nội) in 6 tiểu thuyết, quả là một sức viết đáng nể. Được biết, chị mê văn chương và viết văn từ nhỏ, nhưng con đường đến với sáng tác thì không mấy suôn sẻ, gặp nhiều ngăn trở.
Các tiểu thuyết đã phát hành là Một con đường, Người PTSD, Nalis xô dạt bờ định mệnh, Bóng đêm của Diệu, Vùng biên không yên tĩnh và Những oan hồn bất tử. Thương Hà có cuộc trò chuyện với báo Thể thao và Văn hóa (TTXVN) về việc trở lại với văn chương.
* Xin được hỏi ngay, trong các trắc trở của việc thành nhà văn, điều gì là khó khăn nhất với chị?
- Vâng! Tôi yêu văn chương từ bé, thích đọc sách báo. Lúc đó, không phân biệt được ký giả với nhà văn, nhưng nghe tiếng… ký giả, thì mê lắm. Bây giờ, khi đã 40 tuổi mới in tiểu thuyết đầu tay, nhưng tôi chưa bao giờ bỏ cuộc vì ngoại cảnh.
Chỉ là bố tôi không khuyến khích, hoặc không muốn đứa con gái bé bỏng đi theo con đường văn chương quá sớm. Thời học phổ thông, khi tôi được điểm thi môn văn cao, hoặc được giải thưởng học sinh giỏi văn, mang giấy khen về nhà khoe với niềm vui rộn rã, thì bố tôi không mừng, không khuyến khích, mà lại… im lặng, dửng dưng. Nếu là điểm cao môn toán, bố có mừng không? Lúc ấy, tôi không cắt nghĩa được. Tôi đỗ vào Khoa Ngữ văn, Đại học Sư phạm, bố tôi cũng không mừng, mà lại nhìn tôi bằng con mắt lo lắng, bất an và ông thuyết phục cho bằng được tôi chuyển sang học ngoại thương…
Tôi nghe lời bố, vì tôi nghĩ “khôn đâu đến trẻ, khỏe đâu đến già”, chắc chắn bố có lý do gì đó rất chính đáng mà không nói ra, mà nói ra, tôi chưa chắc đã hiểu. Vả lại, là con gái, tôi không thể là “một tinh cầu giá lạnh” ngang ngạnh, bướng bỉnh trước sự lo lắng của bố mẹ mình. Tôi nghĩ tạm thời gác lại niềm đam mê văn chương và chờ đợi sự thấu hiểu của bố mẹ mình hơn.

* Vậy chị quyết định trở lại viết và viết thường xuyên, tập trung từ năm nào? Vì sao lúc ấy chị làm được?
- Tôi chưa bao giờ ngừng viết, dù ngay cả lúc “phải” đi học ngoại thương. Ngày nào tôi cũng viết, không viết nhật ký, thì cũng viết một cái gì đó. Tôi viết trộm và giấu bố mẹ. Năm 2017, tôi lục lại máy vi tính thì thấy mình viết nhiều quá, viết đủ thứ trên đời. Tôi nói với bố tôi rằng: “Con phải quay về với viết văn chuyên nghiệp và in sách, điều con ước mơ từ nhỏ, bố ạ”. Bố tôi cười rạng rỡ, không ngăn cản mà còn khuyến khích: “Bây giờ con trưởng thành rồi, ổn định kinh tế rồi. Con nên làm những điều con muốn mà chưa làm. Có điều gì không may xảy ra thì văn chương cũng không làm con khánh kiệt”.
Tôi như được giải phóng năng lượng bị kìm nén lâu nay. Tôi lại được tham gia lớp viết văn ngắn hạn ở Khoa Viết văn - Báo chí của Đại học Văn hóa Hà Nội và một lớp nữa của Hội Nhà văn Việt Nam. Tôi càng hiểu sâu sắc quan điểm của nhà văn Nam Cao: “Sống đã rồi hãy viết”. Sống đã, trải nghiệm đã, trưởng thành, rồi mới viết. Tôi liên tưởng đến bản thân và nghĩ đến lý do riêng của bố quyết liệt không muốn tôi đi theo con đường viết văn quá sớm thuở đầu đời”.
* Chủ đề đầu tiên mà chị muốn viết là gì? Cuốn sách đầu tiên hoàn thành có phải là cái tứ và chủ đề ban đầu đó không?
- Chủ đề đầu tiên tôi viết về mặt trái của kinh tế thị trường. Nhưng tiểu thuyết in đầu tiên và phát hành tháng 11/ 2021 lại là cuốn Một con đường. Nó hoàn toàn không giống cái tứ truyện và chủ đề đầu tiên đã viết, mà nói về tình yêu đồng tính nam trong cuộc đấu tranh chống cái ác, cái xấu.
Lao động nhà văn có những chuyện lạ như thế. Cái viết sau thì lại in trước. Cái tứ truyện, cái chủ đề đầu tiên ấp ủ, tác phẩm hoàn thành rồi mà lại cất đi. Tôi cất đi vì nghĩ chưa phải lúc nó ra đời.
* Điểm lại 6 cuốn tiểu thuyết in trong vòng hơn 1 năm qua, thấy chị viết đa dạng đề tài. Sao chị không chuyên tâm về một mảng nào đó?
- Phải nói là tôi có may mắn đi nhiều nơi, sống và trải nghiệm với nhiều hạng người trong xã hội. Các hạng người ấy đủ để tôi xây dựng thành nhân vật theo điểm nhìn riêng để sáng tác. Chẳng hạn con người với những tốt xấu, thiện ác, mất còn trong đại dịch Covid-19 và không gian nghệ thuật ấy cũng đủ để tôi viết tiểu thuyết Nalis xô dạt bờ định mệnh. Nạn nạo phá thai bừa bãi, rồi con người vô cảm vứt bỏ phần máu thịt của mình cũng làm tôi xót xa, thương cảm, thậm chí hoang mang để viết tiểu thuyết Những oan hồn bất tử.
Tôi không có phẩm chất của người viết văn bền bỉ, theo kiểu chỉ sống, chỉ cắm sâu vào văn hóa và con người của một vùng hiện thực nào đó, rồi thâm canh đến cùng kiệt.
* Chị có nghĩ mình chịu ảnh hưởng của trường phái hoặc của ai đó không? Hay chị muốn mình là nhà văn của cảm xúc, bản năng, thích gì viết nấy?
- Không! Tôi không bị ảnh hưởng bởi nhà văn nào, cũng chẳng có trường phái nào dẫn dụ, ám ảnh tôi. Tôi viết bằng cảm xúc, bằng sự đọc sau khi lắng lại, bằng trải nghiệm và suy lý của tôi.
* Từ các ý trên, chị nghĩ gì về ý nghĩa/ sứ mệnh của nhà văn và các trang viết của họ?
- Trong giới nhà văn, có người viết văn chỉ mong kể xong câu chuyện, in sách, lấy tiền như làm một nghề chân chính, sinh nhai. Có những người viết chỉ để trải lòng mình. Có những người muốn truyền đến bạn đọc một thông điệp cuộc sống, một ngọn lửa nhân văn ấm nóng. Có người vinh quang từ văn chương, cũng có người khánh kiệt vì văn chương… Tôi nghĩ, dù có ý thức mang vác sứ mệnh nhà văn hay không, thành công hoặc thất bại, thì người viết cũng phải trung thực với chính mình và xã hội, phải tạo ra những trang sách yêu thương, phải cứu giúp con người từ trong tăm tối bước ra ánh sáng.
* Các cuốn sách tiếp theo của chị viết về những điều gì?
- Tôi vẫn viết về chiến tranh, về trinh thám, hình sự, đồng tính, về cái ác và lòng tham… Tôi cũng muốn viết về tình yêu nam nữ - một đề tài cũ như trái đất, tưởng là dễ, nhưng thực ra rất khó.
Là nhà văn thì việc đầu tiên và cuối cùng cũng là viết. Tư tưởng, tình cảm, lối sống…, tóm lại là con người nhà văn hiển hiện ở trong các trang viết ấy. Không giấu đi được!
* Cảm ơn chị!
Theo thethaovanhoa.vn Như Hà (thực hiện)
Bài viết khác
Giải Cầu lông Cục Nghệ thuật biểu lần thứ II năm 2026: Lan tỏa tinh thần đoàn kết, rèn luyện sức khỏe chào mừng Ngày quốc tế phụ nữ 8/3
06/03/2026 - 16:08
Sáng ngày 06/3, trong không khí vui tươi, phấn khởi hướng tới kỷ niệm 116 năm Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3 (1910 - 2026), Cục Nghệ thuật biểu diễn đã tổ chức Giải Cầu lông lần thứ II năm 2026. Đây là hoạt động ý nghĩa nhằm tăng cường rèn luyện sức khỏe, đồng thời tạo sân chơi giao lưu, gắn kết giữa các công chức, người lao động trong toàn Cục.
Nghệ thuật sân khấu hướng tới bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031
02/03/2026 - 14:47
Từ ngày 27.2 - 9.3, Đoàn Nghệ thuật cải lương Vàm Cỏ giới thiệu vở Đế đô sóng cả tại Hà Nội, Ninh Bình và một số địa phương lân cận, nhằm chào mừng thành công Đại hội Đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, hướng tới bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031.
Rực rỡ sắc xuân trên sân khấu phía Bắc
02/03/2026 - 13:49
Những ngày đầu xuân Bính Ngọ 2026, sân khấu phía Bắc đồng loạt sáng đèn với hàng loạt chương trình đặc sắc, từ xiếc, chèo, cải lương đến kịch nói, múa rối. Bên cạnh việc mang đến không khí rộn ràng cho đời sống văn hóa, các đơn vị nghệ thuật còn gửi gắm kỳ vọng về một mùa diễn khởi sắc, góp phần lan tỏa giá trị truyền thống và tiếp thêm động lực sáng tạo cho năm 2026.
Thủ tướng nêu 5 điểm sáng và giao 9 nhiệm vụ trọng tâm cho ngành Văn hóa, Thể thao và Du lịch
23/02/2026 - 23:39
Chiều 23/2, tại Hà Nội, trong ngày làm việc chính thức đầu tiên sau Tết, Thủ tướng Phạm Minh Chính đã tới thăm, làm việc với Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch và gặp mặt, động viên các nhà văn hóa, trí thức, văn nghệ sĩ, nhà báo, phóng viên, vận động viên, huấn luyện viên, đại diện các doanh nghiệp văn hoá, du lịch, doanh nhân tiêu biểu trong lĩnh vực văn hóa, thể thao và du lịch.
Sức hút của nghệ thuật rối tại Hội chợ Mùa Xuân 2026
08/02/2026 - 09:39
Trong khuôn khổ Hội chợ Mùa Xuân lần thứ nhất năm 2026, chuỗi chương trình nghệ thuật do Nhà hát Múa rối Việt Nam thực hiện không chỉ khuấy động không gian Hội chợ mà còn "kéo" nghệ thuật truyền thống đến gần hơn với khán giả.
Xiếc thu hút khán giả tại Hội chợ Mùa Xuân 2026
07/02/2026 - 21:41
Trong khuôn khổ Hội chợ Mùa Xuân lần thứ nhất năm 2026, các tiết mục xiếc đặc sắc do Liên đoàn Xiếc Việt Nam biểu diễn, đã thu hút sự quan tâm đông đảo của người dân và du khách. Thông qua việc biểu diễn tại không gian Hội chợ, nghệ thuật xiếc đã chạm đến "trái tim" của khán giả.
